Dành cho thầy cô về nhà vẫn mở máy, tắt đèn lúc mười một giờ.
Không bán hàng. Không đa cấp. Không hứa con số. Không bảo thầy cô bỏ việc nào.
Dạy bốn tiết, tiết nào cũng ổn, có tiết còn vui — mà về nhà ngồi xuống ghế là không đứng lên được
Chín giờ tối mở máy: hai bài chưa soạn, một chồng chưa chấm, mười mấy tin nhắn phụ huynh chưa trả lời
Bỏ được một việc thì việc khác chui vào chỗ trống ngay, tối vẫn về muộn như cũ
Cuối ngày nhìn danh sách việc còn dở, thấy mình kém — dù hôm nay đã làm rất nhiều
Chấm kỹ từng dòng bài luyện tập vì tận tâm, rồi tự hỏi có ai nhận ra không
Làm hộ tổ, làm hộ đồng nghiệp, nhận mọi việc vì ngại từ chối — và không biết từ chối kiểu gì cho khéo
Có một tiếng trống là lấp ngay bằng việc khác, chưa bao giờ để trống một tối cho mình
Nghe ai bảo “phải nghỉ ngơi nhiều hơn” cũng thấy đúng, mà việc vẫn đầy thì nghỉ vào lúc nào
Mở máy là mở tin nhắn trước “trả lời cho xong”, một tiếng sau mới soạn bài — lúc đã mệt
Không thiếu giờ, mà dùng giờ tốt nhất trong ngày cho việc vặt nhất
Trả lời phụ huynh ngay lập tức bất kể giờ nào, vì sợ người ta phật ý
Soạn lại giáo án đã có năm ngoái vì “năm nay muốn khác”, dù không ai yêu cầu
Ngồi họp mà vẫn chấm, nên về nhà lại chấm tiếp phần đã chấm dở
Về tới nhà không biết nấu gì, không biết làm việc gì trước — vì cả ngày ở lớp đã phải quyết quá nhiều
Sáng kiên nhẫn với học trò, tối cáu với con — và tự trách mình là người mẹ, người cha tệ
Mỗi tối chấm một ít, mỗi sáng in một chuyến, mỗi tối soạn một bài — việc giống nhau mà ngày nào cũng làm lại từ đầu
Có tờ giấy việc cần làm dài năm mươi dòng, nhìn xong đóng lại, không làm gì cả
Muốn bớt việc nhưng sợ bớt là làm hỏng, là bị coi thiếu trách nhiệm
Cuối tuần vẫn mở giáo án, con hỏi “mẹ xong chưa” không biết trả lời thế nào
Biết là mình đang kiệt sức, nhưng không gọi tên được mệt vì cái gì, nên không biết sửa ở đâu
Đọc rất nhiều lời khuyên quản lý thời gian mà lịch càng kín thêm, không thấy nhẹ hơn
Không cần ai dạy làm nhanh hơn, chỉ cần một cách để làm ít hơn mà vẫn dạy tử tế
Không muốn nghe lời hứa “giảm 50% thời gian”, chỉ muốn một tối trong tuần thật sự là của mình
Muốn có một chỗ nói “em không làm hộ tổ nữa” mà tổ không biết, và có người bảo “việc đó bỏ được”
NĂM TỐI, NĂM TỜ GIẤY — MỖI TỐI NĂM PHÚT, KHÔNG TỐI NÀO XIN THẦY CÔ LÀM THÊM VIỆC
MIỄN PHÍ: SÁCH “TẠM BIỆT MỆT MỎI, THƯA THẦY CÔ” (5 NGÀY · 29 TRANG) + 5 TỜ GIẤY ĐIỀN + BUỔI TRỰC TUYẾN “HAI VIỆC TÔI BỎ” TỐI THỨ NĂM